Lạc quan lấp lánh

Cái khán phòng chật ních bởi người với người. Tôi bé con chợt thấy mình lọt thỏm giữa biển người mênh mông và cảm thấy mình thật nhỏ bé trước tài năng của những con người ở đây. Hôm nay là vòng loại đầu tiên của cuộc thi do báo Hoa Học Trò tổ chức, mỗi đội phải chuẩn bị một màn trình diễn thật ấn tượng để nhận được tấm vé đi vào vòng trong. Tôi đang mải mê quan sát những con người kỳ tài thách đấu, chợt một cái bóng nhỏ bước ra, vang lên một chất giọng tinh nghịch, dịu dàng. Ngay lập tức, cái bóng nhỏ cướp trọn ánh mắt đang mơ màng của tôi. Bạn, nhỏ tròn tròn xinh xắn, với nét tự tin đủ làm sang bừng cả khoảng sân khấu. Ai thế kia? Với phong độ này tôi e đội này sẽ thắng mất! Dầu sao đi chăng nữa, nỗi lo lắng đó cũng không giúp tôi thoát khỏi sự tò mò về ngôi sao vụt sáng này. Bạn là ai?

Mãi hai năm sau đó, có lẽ trái đất tròn mà chúng tôi lại một lần nữa gặp nhau trong kỳ thi tuyển coach tập sự của YDC. Tôi nhận ra bạn và bạn nhận ra tôi, chúng ta trao nhau những nụ cười cái nắm tay như đã quen biết từ thuở nào. Cuối cùng, tôi đã biết được tên bạn rồi, Nguyễn Trần Phương Thuỳ ạ!

Phương Thùy là học sinh lớp 12 trường THPT Trưng Vương, cô bạn rất nổi tiếng với những hoạt động ngoại khóa và hoạt động Đoàn mà mình tham gia. Có thể nói, Thùy là một diễn viện, một phát thanh viên hay một đạo điễn sự kiện, nhà hoạt động xã hội, một nhà báo trẻ. Xông xáo trong nhiều hoạt động. Mùa hè vừa qua Thùy đã có thời gian làm việc tại phường Đa Kao, tổ chức những buổi đi thực tế nghề nghiêp bartender, đầu bếp, chiến sĩ PCCC cho các em nhỏ. Khi được hỏi về điều khiến Thùy tự hào nhất, cô nàng kể với mọi niềm hứng khởi, khiến tôi ngồi bên phía đầu dây kia của điện thoại, cũng phải cảm thấy rạo rực háo hức theo. Thùy kể về khóa học miễn phí “Điều đơn giản nhất” của mình và khẳng định trên con đường mình đi, Thùy càng đam mê, càng mạnh mẽ, những trải nghiệm trước đã trở thành động lực cho những dự án sau của cô nàng.

Thùy từng chia sẻ với tôi rằng, đáng lý bây giờ bạn ấy đã đi học đại học nhưng do học trễ mất hai năm, nên bây giờ chỉ mới học lớp 12 thôi. Thấy tôi có vẻ ngạc nhiên bạn cười phì trả lời “À tức là năm lớp 5, Thùy bị bệnh không đi học được thế là phải nghỉ mất một năm. Rồi học xong lớp 5 đó, lại bị thêm cái sốt xuất huyết không nộp hồ sơ vào trường cấp hai công lâp được.” Thế là Thùy bị trễ mất hai năm và theo học trường Giáo Dục Thường Xuyên trong hết năm cấp hai của mình. Cứ nghĩ, đây là điều kém may mắn đối với Thùy nhưng khi kể lại câu chuyện này, Thùy lại trao tôi một năng nguồn lượng rất tích cực, bạn không đổ lỗi hoàn cảnh hay cho mình thiếu may mắn mà còn cho rằng đây là cơ hội: “Bây giờ lên cấp 3 có nhiều bạn lắm và thu nạp được kha khá “đàn em” cùng khối! Mình thấy mình may mắn quá trời, có điều kiện học lại chứ không dở dang đến khi hai mươi mấy tuổi mới được đi học lại” Chính cái vẻ lạc quan, tích cực này của cô bạn đã khiến Thùy tỏa sáng, một vầng sáng khi nhìn xa tít từ phía cuối sân khấu hay cực gần tựa kế bên, người khác cũng dễ dàng nhận thấy được điều đó. Tôi cho rằng sức quyến rũ đấy đã hút lấy ánh mắt tôi từ cái nhìn đầu tiên hai năm về trước…

Thùy tỏa sáng không chói lóa mà mộc mạc. Bạn không phải là một nhà khoa học trẻ, có phát minh nổi tiếng cả thế giới, bạn không phải là thần đồng, viết sách bán trăm triệu bản toàn thế giới, mà chỉ đơn giản là một Nguyễn Trần Phương Thùy duy nhất và độc nhất. Bạn sống theo lẽ của mình, cố gắng trong tất cả mọi việc mình làm, và trong 365 ngày của một năm. Những thử thách, trở ngại như bị học trễ hai năm không vì thế mà khiến Thùy gục ngã, cô bạn vẫn học hành chăm chỉ và đạt được một kết quả đáng ngưỡng mộ với con điểm bình quân 9,7 vào cuối năm lớp 9. Cùng năm đó, Thùy đã biết kinh doanh hộp bút khóa kéo do tự mình làm, nhờ phi vụ làm ăn nho nhỏ này mà cô bạn đã tự sắm cho mình một chiếc Ipad Về mọi thành công mình đạt được, Thùy trả lời đơn giản: “Mình không thể ngồi yên được khi trong đầu nảy ra một dự án hay một kịch bản nào đó. Mình phải làm cho bằng được, bằng nhiều cách khác nhau.”…

Buổi “gặp lại” ngắn ngủi với Thùy để lại cho tôi một dư vị lạ. Tôi cảm thấy mình được truyền thêm sức mạnh qua câu chuyện của Thùy. Cảm tưởng như tất cả chúng ta đều là siêu nhân, xông pha qua những bức tường đá, đập tan mọi trở ngại và biến ước mơ thành hiện thực. Đây chỉ là câu chuyện về một cô bé luôn hành động cho tương lai, vì ước mơ của mình, chứ cũng không phải về một nhân vật nổi tiếng nào cao xa. Một tấm gương vô cùng gần gũi và rất dỗi bình thường, nhưng thái độ lạc quan của cô bạn trước mọi khó khăn thử thách có thể làm chúng ta trầm trồ. Chỉ vậy thôi, công thức thành công đơn giản lắm. Một chút trong từng chút mà chúng ta cố gắng hết mình, điều không thể cũng sớm trở thành có thể.

Trương Thảo Lam (Cỏ)

Chia Sẻ

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Tôi Tài Giỏi! Bạn Cũng Thế! Khơi dậy và phá huy những giá trị tiềm ẩn
ĐĂNG KÝ KHÓA HỌC
HOTLINE TP.HCM: 0946 936 939
HOTLINE TP. HÀ NỘI: 0967 781 164

HỌ VÀ TÊN CỦA BẠN

SỐ ĐIỆN THOẠI CỦA BẠN

EMAIL CỦA BẠN

BẠN MUỐN ĐĂNG KÝ KHÓA HỌC CHO CON TRONG ĐỘ TUỔI:

Lớp 1 -3Lớp 4 - 6Lớp 7 - 12Sinh Viên

KHU VỰC ĐĂNG KÝ

TP. Hồ Chí MinhTP. Hà NộiKhác