Tạp chí Vươn Tới Thành Công – Số 18 – Tháng 11/2017

Tháng 10 vốn thiệt dễ thương, mưa thu mang vội qua đây những cảm xúc thật đẹp! Là cảm giác thân quen của một tập thể lớp tinh nghịch, không còn những bỡ ngỡ đầu năm; là cảm giác bình yên khi cả nhà cùng đầm ấm bên bữa cơm mẹ nấu nhân những ngày rảnh rỗi hiếm hoi, là một chuyện tình yêu thật đẹp nhưng cũng thật ngô nghê.

Có thể gọi chung hết thảy những cảm giác ấy là “thương”…

Ngày còn bé mỗi lần khóc nhè mẹ tặng cho 1 viên kẹo, đấy là thương. Lớn hơn một chút, mỗi lần vấp ngã, thất bại, cô đơn có ai đó ở bên cạnh và lắng nghe mình, đấy là thương.

Ngày còn bé thương sẽ cười vui hết mức, gọi âu yếm “mẹ yêu”, lí nhí mãi bên mẹ chẳng rời. Lớn hơn một chút, thương ít ồn ào hơn, ít nói ra hơn, đôi khi chỉ là cảm thấy lòng tràn ấm những rung động, đau khi họ đau, vui khi họ hạnh phúc…

Thương là một cảm nhận, rất khó diễn đạt bằng lời…nhưng cũng rất sâu đậm…

 

Cuộc sống xô bồ với quá nhiều mối lo toan, đôi lúc khiến chúng ta đánh rơi hoặc vô tình với những người thực sự quan trọng trong cuộc đời. Có thể thương rồi hết thương, hết thương rồi lại thương…dù thế nào đi nữa, cũng hãy trân trọng và biết ơn những “người thương” đã xuất hiện trong cuộc đời mình!

Có lẽ chúng ta đã từng nghĩ “Thương” rất khó để bày tỏ, nhưng thật ra nó rất đơn giản…chỉ cần bạn chân thành…Là một cái ôm thật nhẹ, là một cái nắm tay dịu dàng, một món quà nhỏ, là một câu cám ơn, một lời xin lỗi….

Tháng 10 sắp qua đi, cũng là lúc chúng ta chuẩn bị bước vào những tháng cuối cùng của năm. Hãy dành những ngày này để nối dài một chữ thương, để chúng ta suy nghĩ và làm điều gì đó cho những người thương bên cạnh mình.

Bạn đã từng nghe đến cụm từ “5 ngôn ngữ yêu thương” chưa? Lần đầu nghe đến nó tôi cảm thấy khá xa lạ, nếu không muốn nói theo một cách tiêu cực là “sến”, tôi nghĩ đây chẳng qua là thuật ngữ đặc biệt ở một lĩnh vực nào đó hay chỉ tồn tại trong giới thơ văn. Nhưng không, đây là một khái niệm phổ thông mà dường như tất cả những người thông minh cảm xúc, có những mối quan hệ chất lượng, đều nắm rõ.

Một lần mẹ tôi gọi điện và kể với tôi rằng “anh con có ghé về nhưng chưa đầy nửa tiếng đã đi, mẹ buồn lắm”, tôi khá giận vì cảm thấy anh trai thật vô tâm, không thương mẹ chút nào, rất lâu rồi anh mới ghé về thăm mẹ, vậy mà không ở lại với mẹ lâu một chút. Hôm sau anh tôi nhắn tin “bé xem mẹ mặc đầm có vừa không nhé, hôm qua anh tặng mẹ mà bận quá không kịp nhìn mẹ mặt thử, nếu không vừa bé đưa mẹ đi chỉnh lại giúp anh nhé”. Tôi kể chuyện này cho một người bạn mà tôi rất quý, bạn ấy nói, đó chính là sự “bất đồng ngôn ngữ” về yêu thương.

Sự bất đồng ngôn ngữ sẽ khiến hai người, từ hai quốc gia khác nhau, không thể nói chuyện với nhau và nếu không tìm được ngôn ngữ chung họ sẽ mãi mãi không hiểu nhau dù cố gắng nhiều tới đâu. Yêu thương cũng vậy, nếu bạn thương người khác theo cách bạn muốn, chứ không phải cách họ cần, họ sẽ không cảm nhận được. Ngược lại, nếu người khác thương bạn, nhưng bạn không nhận thức được ngôn ngữ yêu thương của họ khác bạn, bạn sẽ luôn thấy cô đơn, buồn bã.

Có tất cả 5 ngôn ngữ yêu thương, mỗi người sẽ mạnh về một ngôn ngữ nào đó, những cái còn lại sẽ ít hơn hoặc không có.

Ví dụ điển hình nhất là anh trai tôi, anh rất thích tặng quà cho mẹ, mỗi lần định tặng gì anh đều suy nghĩ rất lâu, để ý xem mẹ thiếu gì, thích gì, cái gì hợp với mẹ, sau đó anh sẽ chọn mua ở nơi tốt nhất có thể rồi gói thật đẹp. Đó chính là cách anh tôi thể hiện rằng anh thương mẹ đến nhường nào.

Bạn hãy để ý, nếu mỗi lần bạn nhìn thấy món đồ gì hợp với người nào đó mà bạn rất thương, bạn rất muốn mua nó để tặng ngay lập tức. Nếu bạn cảm thấy hạnh phúc và vui mừng mỗi khi nhận được một món quà từ người bạn thương, dù lớn, dù nhỏ. Thì ngôn ngữ yêu thương của bạn chính là quà tặng.

Như việc mẹ tôi buồn nhiều ra sao khi anh tôi không thăm mẹ lâu hơn, vì ngôn ngữ yêu thương của mẹ là thời gian chất lượng, mẹ không cảm nhận được sự yêu thương từ con trai, bởi đối với mẹ, thương mẹ thì không cần mua quà, chỉ cần dành thời gian đưa mẹ đi siêu thị, cùng mẹ chuẩn bị cơm cho cả nhà, ăn cơm cùng mẹ, tâm sự chuyện vui buồn cùng mẹ.

Người có ngôn ngữ yêu thương là thời gian chất lượng thường dễ buồn, dễ hờn giận và tủi thân khi người mình thương không dành thời gian cho mình, hoặc dành thời gian, nhưng không chất lượng. Người có ngôn ngữ yêu thương này cũng sẽ luôn tìm mọi cách sắp xếp công việc, dành thời gian nhiều nhất có thể cho người họ yêu thương, và toàn bộ khoảng thời gian đó, họ sẽ để nó trôi qua thật trọn vẹn và chất lượng.

Những người có ngôn ngữ yêu thương tận tụy thường thấy vui và hạnh phúc khi được giúp đỡ người khác, dù là việc nhỏ hay lớn, họ không thích quá phô trương việc mình làm, nhưng sẽ luôn làm tốt nhất có thể để người mình thương được vui, họ cũng rất hay để ý thấy những việc nhỏ mà người khác không thấy được.

Ba tôi có ngôn ngữ yêu thương là sự tận tụy, vì vậy ba hay để ý dọn giày dép ở cửa để mọi người trong nhà không bị vấp ngã, ba cũng thường kiểm tra xem có ổ điện nào trong nhà bị cũ hay chập để thay cái mới vì lúc mẹ nấu ăn sẽ nguy hiểm, ba cũng vui lắm nếu anh tôi để ý thấy xe bẩn mà cặm cụi cả buổi rửa, rồi kiểm tra thắng, nhớt, lốp có còn tốt không.

Họ rất thích khen ngợi người khác, mỗi lúc cảm thấy thương hay nhớ ai đó nhiều, họ sẽ nói cho người đó biết ngay. Những người có ngôn ngữ yêu thương và lời nói sẽ rất vui nếu được nghe người thân công nhận, động viên và nói những lời ngọt ngào, chân thật. Đối với họ, lời yêu thương có sự tác động mạnh mẽ đến cảm xúc hơn cả khi được tặng quà. Đặc biệt, họ cũng rất dễ nhận ra những lời yêu thương không thật lòng hay hời hợt cho có.

Họ thương ai, họ sẽ rất muốn ôm, xoa đầu, nắm tay để thể hiện tình cảm của mình. Nếu bạn có người thân có ngôn ngữ yêu thương này, hãy thương họ bằng những cử chỉ âu yếm nhiều nhất có thể, nếu ngại ôm, hôn, bạn có thể vỗ vai động viên khi họ mất động lực, xoa đầu khi thấy họ dễ thương, nắm tay khi họ lo lắng, buồn rầu.

Bạn có thể tự tìm hiểu ngôn ngữ yêu thương của mình bằng cách làm các bài trắc nghiệm, dành thời gian quan sát, lắng nghe, phân tích cảm xúc của chính mình. Bạn cũng hãy chủ động nói nói cho người bạn thương biết ngôn ngữ của bạn là gì, bạn muốn được thương như thế nào. Chúc bạn hiểu mình, hiểu người, để luôn thương và được thương trọn vẹn, bạn nhé!

Mẹ với mình vốn dĩ khắc khẩu, rất thường cãi nhau nên lúc nhỏ khi nào mình cũng “dụ” ba theo phe mình, bảo vệ mình. Từ ngày vào Sài Gòn học xa thì hai mẹ con tâm sự nhiều, hiểu nhau nhiều rồi dần thành bạn thân. Thêm cái mẹ mình ngày càng trẻ hoá, học cách “đồng hành” thay vì “áp đặt” nên chuyện gì cũng thủ thỉ được. Mẹ mở lòng, mình chẳng giấu, mối quan hệ hai mẹ con đột phá. Thêm cả mình đi nhiều, gặp nhiều người, thế giới quan mở rộng lại càng thấy ba mẹ đúng đắn và thương gia đình nhiều hơn. Lúc trước, mình còn nhiều điều vô tâm.

Chỉ có điều vẫn khắc khẩu và mình chưa lớn hẳn nên ở gần vài ngày hai mẹ con lại chí choé cãi nhau. Cùng mạng hoả nên tính nóng như lửa, không ai nhường ai. Mình nhớ có nhiều lần khác quan điểm, lại không rõ ý đối phương nên mình và mẹ “chiến tranh, mất tình cảm xong thấy chẳng bỏ nhau được lại quay ra ôm nhau khóc. Trong lúc bù lu bù loa ấy thì “vô tình” giải thích rồi thương nhiều hơn. Thiệt thì giống chị em hơn là mẹ con.

Chữ T.H.Ư.Ơ.N.G là vậy đó, dù có là tình cảm gia đình, tình yêu tưởng chừng hiển nhiên nhưng đều là cây con cần được chăm sóc, tưới tắn. Từ đó chúng ta mới thật sự thấu cảm, hiểu và yêu thương một cách chân thành. Nhất là khi ở phương xa thì ta mới nhận ra điều gì thực sự quan trọng.

Gửi mẹ, gửi “người bạn đồng hành” luôn sẵn sàng bên cạnh, bao dung, che chở và đồng hành cùng con. Yêu mẹ nhiều!

THƯƠNG BA

Thời gian thấy vậy mà nhanh kinh khủng, mới ngày nào con còn vô ưu vô lo nằm trong lòng của Ba an an yên yên mà ngủ, bây giờ chỉ đơn giản là ôm Ba một cái mà lâu lắm rồi con mới làm…

Con gái may mắn, là những tháng ngày còn nhỏ, luôn có Ba ở phía trước chở che, dẫn đường, là trong suốt những tháng năm trưởng thành, luôn có Ba kề bên bầu bạn, là lúc dần bước ra đời để sống cuộc sống của riêng mình, quay lại phía sau, luôn có Ba là bến đỗ để trở về…

Ba của con không giống một người Ba trong truyện, trong phim, luôn cứng rắn và chở che, luôn âm thầm và bảo vệ.

Ba của con là một người anh, có thể cùng con ôm tô cơm ngồi trước TV để cùng nhau coi một bộ phim hoạt hình. Ba của con là một người bạn, có thể cùng con ngồi chơi “Ô ăn quan” hay chở con đi câu cá. Ba của con là một người thầy, dạy cho con từng bài Toán khó, chỉnh cho con từng con chữ bị sai. Ba của con là một người đồng nghiệp, cùng con bàn luận một vấn đề khó khăn mà con gặp. Ba của con là một người Ba, la rầy con khi con sai, ăn mừng với con khi con được thành quả tốt, lắng nghe con khi con cần và dạy dỗ con những lúc con chùn bước. Nhưng Ba của con cũng là một người đàn ông bình thường. Ba cũng có những lúc yếu lòng, Ba cũng có những lúc mệt mỏi, Ba cũng có những giọt nước mắt và Ba cũng có những đau thương trong đời…

Con cám ơn Ba, vì dù lắm lúc Ba mệt mỏi, nhưng vẫn luôn bảo vệ con, không để con lo nghĩ cho những khó khăn của gia đình. Và con xin lối, vì lắm lúc nổi giận với ba vô lý vì những mệt mỏi của riêng mình.

Con cám ơn Ba, vì đã cùng con đi hết một thời thơ ấu trên những chuyến xe, chở con đi nhà sách, chở con đi ăn kem, chở con đi bệnh viện, chở con đi tô tượng, chở con đi lòng vòng quanh các con đường đầy hang đá, chở con về quê, hay đôi lúc chỉ là cha con buồn buồn chở nhau đi trên đường mà không có mục đích. Và con xin lỗi, vì lắm lúc con mải miết trên con đường của riêng con mà quên mất có Ba luôn lo lắng ở nhà. Con cám ơn Ba, vì đã chăm sóc cho con theo cách của riêng Ba, là những bữa cơm chiên với mì xào, là những bữa cơm luộc rau với trứng, là những lúc con bệnh nhưng không có Mẹ ở bên, Ba vụng về, nhưng vẫn lo cho con khỏe lại. Và con xin lỗi, vì những lúc Ba bệnh lại không có con ở bên, hay những lúc con vô tâm chỉ biết rằng Ba đang không khỏe mà không có được lời hỏi thăm nào. Con cám ơn Ba, vì dù đến tận bây giờ, khi mỏi mệt, khi chán nản, khi không còn biết dựa vào ai, con lại có thể về ôm Ba và khóc. Nhưng con xin lỗi, vì từ nhỏ đến lớn, con luôn là nguyên nhân cho những giọt nước mắt của Ba.

Con cám ơn Ba vì trong tất cả những cuộc thi của con, Ba đều lo lắng từ đầu đến cuối, Ba đều chở con đi về, đều đứng hàng giờ ngoài trời nắng chờ con, để khi con bước ra khỏi phòng thi, đón con luôn là ánh mắt đầy lo âu nhưng không thiếu những tin tưởng và hy vọng của Ba. Nhưng con xin lỗi, vì không biết bao nhiêu lần tỏ thái độ không đúng khi Ba nhờ con chạy đi mua đồ hay làm việc gì đó đơn giản cho Ba. Con cám ơn Ba, vì từ nhỏ, Ba đã chở con đi trong những lần con vui chơi với bạn, và luôn mòn mỏi chờ đón con về. Nhưng con xin lỗi, vì lắm lúc giận hờn bởi Ba đi họp lớp với bạn quá lâu. Con cám ơn ba, vì từ chuyện học hành, chuyện việc làm, hay cả chuyện tình cảm, con đều có thể chia sẻ với Ba. Và con xin lỗi, vì đã không thể sớt chia với Ba những mệt mỏi mà Ba vẫn gặp hằng ngày. Con cám ơn Ba, vì đã luôn như vậy, lúc dịu dàng, lúc cứng nhắc, lúc vui vẻ, lúc giận hờn, vì đã luôn chở che và chăm sóc cho con. Nhưng con xin lỗi, vì mãi mà vẫn làm Ba chưa yên lòng…

Ba của con nay già lắm rồi, tóc Ba bạc hết trơn. Mỗi ngày đứng ngoài nắng lại làm Ba đen hơn một xíu. Con vẫn hay đùa là Ba xấu lắm rồi, không còn đẹp trai như xưa nữa. Nhưng hơn bất cứ ai, con hiểu lý do vì sao mệt mỏi như vậy mà Ba vẫn chưa hề được nghỉ ngơi, chưa hề được ngủ một giấc cho tròn. Con gái của Ba nay lớn rồi, nhưng vẫn cứ nhỏ hoài trong lòng của Ba. Con gái nhiều lúc vô tâm vô tình, cứ đi mãi, để lại cho Ba những lo lắng buồn phiền. Nhưng đi rồi mới biết, không đâu an yên được bằng ở với Ba. Cám ơn Ba vì đã luôn là Ba, dù không hoàn hảo nhưng luôn mong muốn những gì hoàn hảo nhất cho con. Cám ơn Chúa, vì cho con là con của Ba, vì đã để con có Ba trong đời.

Con yêu Ba.

 -Coach Vy Hoàng-

Tôi Tài Giỏi! Bạn Cũng Thế! Khơi dậy và phá huy những giá trị tiềm ẩn
ĐĂNG KÝ KHÓA HỌC
HOTLINE TP.HCM: 0946 936 939
HOTLINE TP. HÀ NỘI: 0967 781 164

HỌ VÀ TÊN CỦA BẠN

SỐ ĐIỆN THOẠI CỦA BẠN

EMAIL CỦA BẠN

BẠN MUỐN ĐĂNG KÝ KHÓA HỌC CHO CON TRONG ĐỘ TUỔI:

Lớp 1 -3Lớp 4 - 6Lớp 7 - 12Sinh Viên

KHU VỰC ĐĂNG KÝ

TP. Hồ Chí MinhTP. Hà NộiKhác